Vì Sao Sếp Chọn “Người Đáng Tin” Thay Vì “Người Giỏi Nhất”?

Sáng thứ Hai, cả phòng đang ngồi quanh bàn họp thì sếp bước vào, mở laptop và nói:

“Dự án mới này quan trọng. Anh A phụ trách chính nhé.”

Cả phòng… im lặng đúng 3 giây.
Ai cũng nhìn sang B — người giỏi nhất, nhanh nhất, nhiều kinh nghiệm nhất.

Nhưng sếp vẫn gọi tên A.
Và nếu bạn từng ở trong tình huống đó, chắc bạn cũng tự hỏi:

“Tại sao lại chọn A? Tại sao không phải B?”

Câu trả lời rất đơn giản:
B giỏi hơn — nhưng A đáng tin hơn.

Và trong môi trường công việc,
độ tin cậy (trust) mạnh hơn kỹ năng.

Bạn có thể là người xuất sắc.
Nhưng bạn sẽ chỉ được giao việc lớn khi sếp thấy:

“Giao cho bạn này, tôi bớt lo.”

Hãy cùng phân tích điều gì tạo nên “A” — người tưởng bình thường nhưng lại được trao việc quan trọng.

1. Độ tin cậy không phải ngoan – nó là “khả năng khiến sếp an tâm”

Người đáng tin không phải người hoàn hảo.
Họ chỉ có 4 phẩm chất rất đơn giản:

1. Ổn định

Không lúc rất tốt, lúc biến mất.
Không nay rực lửa, mai trễ deadline.

2. Chủ động

Thấy rủi ro thì báo, không đợi nó nổ rồi mới xin lỗi.

3. Rõ ràng

Nói chuyện bằng dữ kiện, không bằng cảm giác.
“Hoàn thành 70%”, chứ không “gần xong rồi”.

4. Dễ dự đoán

Sếp có thể đoán được cách bạn xử lý — và biết bạn sẽ không thả rơi công việc.

A có cả 4 điều này.
Còn B — dù giỏi hơn — lại thiếu yếu tố “an tâm”.

2. 3 khoảnh khắc quyết định sự tin cậy (nhưng ai cũng hay bỏ lỡ)

Khoảnh khắc 1: Khi có việc gấp

Người đáng tin:
→ Gửi update ngắn trong 5–10 phút:
“Em đang kiểm tra, 15 phút nữa báo lại.”

Người giỏi nhưng thiếu tin cậy:
→ Mất hút để tìm thông tin, khiến cả phòng… lo.

Khoảnh khắc 2: Khi sai

Sai không làm bạn mất điểm.
Giấu sai mới làm bạn rơi khỏi radar tin cậy.

A khi sai → báo ngay 30 phút đầu + đưa plan xử lý.
B khi sai → tìm cách giải thích, sửa trong im lặng cho xong.

Sếp không sợ người sai.
Sếp sợ người khiến họ bị bất ngờ.

Khoảnh khắc 3: Trước deadline 1 ngày

Người đáng tin luôn có câu “thần chú”:

“Tiến độ đạt 80%, bản nháp em gửi chiều nay.”

Bạn có thể chưa hoàn thành.
Nhưng bạn cho sếp điểm mốc để bớt lo.

Giống như bật đèn nhỏ trong đường tối — nhìn thấy là yên tâm.

3. Case study: Vì sao A được giao dự án?

Hãy nhìn lại A và B:

B:

  • Nhạy việc
  • Giỏi kỹ thuật
  • Nhanh, đôi khi quá nhanh
  • Nhưng hay cập nhật trễ
  • Sai thì sửa trong im lặng
  • Deadline không rõ mốc
    → Sếp tôn trọng, nhưng không an tâm

A:

  • Không quá xuất sắc
  • Nhưng luôn trả lời trong 15 phút
  • Gửi update đều
  • Báo rủi ro sớm
  • Xử lý có quy trình
    → Sếp cảm thấy “dễ dự đoán”

Cuối năm, sếp nói một câu rất nhẹ:

“A không ồn ào, nhưng lúc quan trọng luôn có mặt.”

Đó là lý do A được giao dự án.
Không phải vì A giỏi hơn.
Mà vì A đáng tin hơn.

4. 5 hành vi giúp bạn trở thành “A” trong mắt sếp

1. Trả lời tin nhắn bằng format 3 điểm

  • Đã làm gì
  • Đang làm gì
  • Khi nào xong

2. Update theo mốc, không update theo cảm xúc

“Đạt 65%”, chứ không “chắc gần xong rồi”.

3. Confirm scope trước khi làm

“Em hiểu đúng là… đúng không ạ?”
Bạn sẽ tránh 80% hiểu nhầm.

4. Báo rủi ro sớm

Rủi ro nhỏ báo sớm → tin.
Rủi ro to báo muộn → mất trust.

5. Luôn có phương án A/B khi báo vấn đề

Đừng chỉ đưa rắc rối.
Hãy đưa cả giải pháp.

5. Checklist: Tôi đã là người đáng tin chưa?

Chấm từ 1–5:

  • Tôi hiếm khi bị nhắc về deadline
  • Tôi báo rủi ro trước khi nó trở thành vấn đề
  • Tôi update tiến độ đều
  • Tôi giao tiếp bằng dữ kiện
  • Sếp ít khi bị bất ngờ vì tôi

≥ 20 điểm: Bạn là A
15–19: Một chút tinh chỉnh
< 15: Cần nâng 2–3 thói quen
Nhưng tin mình đi — 30 ngày là đủ để thay đổi.

Khi bạn đã có giá trị và độ tin cậy, thì việc tăng lương không còn là “xin”, mà là kỹ năng trình bày đúng thời điểm và đúng ngôn ngữ.
Bài tiếp theo: Cách đàm phán tăng lương mà không bị ngại, không bị hớ, theo dõi blog nhé!

Viết một bình luận